Tình cảm độc nhất

Tình cảm độc nhất

Mô Tả:

Truyện tiểu thuyết ngôn tình tình cảm độc nhất _Trịnh Viện che miệng cười, đồng tình nói: Được rồi, phó viện trưởng trịnh trọng giao em cho cậu ấy, tự nhiên cậu ấy sẽ có yêu cầu nghiêm khắc với em. Hơn nữa thành tích chuyên ngành của Cố Khinh Châu từ nhỏ đến lớn đều không phải tốt bình thường, gặp được một sinh viên khiến người khác phải đau đầu như em, chỉ sợ cũng đã được mở rộng tầm mắt.

Chương 48 : Nghĩ đến anh lại ....

Dáng người người đàn ông của cô quả thật không phải dùng để trưng cho đẹp nha, Cố Khinh Châu không phải loại quá cơ bắp, cũng không cường tráng, nhưng đường cong trên cơ thể lại hoàn hảo không nói được, cô thích nhìn những mạch máu cùng hình dáng các cơ rõ ràng trong lúc anh vô tình giơ tay nhấc chân, một tác phẩm đơn giản khiến cho cô chảy nước dãi.

Cố Khinh Châu chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, lập tức lấy một bộ quần áo sạch sẽ từ trong tủ ra, vừa muốn mặc lên người, lại nghe cô ‘ai da’ một tiếng.

Anh không hiểu dừng tay lại, nhìn về phía cô.

======= tiểu thuyết hay ====== ở Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình ra, bạn đã có thể "vào nhà". Dù đến đó thường xuyên cũng không sao, bất cứ lúc nào bạn muốn đến. Hay muốn rời đi cũng có thể không cần nói lời tạm biệt..."Đây là cách thu nhận kiến thức đơn giản nhưng sáng giá nhất!=======Truyện Ngôn Tình  Tổng Tài ====

Lúc này Lệ Tử Xuyến chậm rãi đi đến phía sau anh, ngón tay vừa dính nước còn mang theo chút hơi lạnh nhẹ nhàng lướt qua lưng anh, cảm xúc trơn nhẵn còn nhẹ hơn cả lông vũ khiến vẻ mặt của Cố Khinh Châu có chút thay đổi.

“Bạn học Cố, ở chỗ này của anh có một vết sẹo.” Cô ngạc nhiên nói, vừa tiếp tục lấy tay ăn đậu hũ của Cố Khinh Châu.

Nhìn thấy Cố Khinh Châu có chút không được tự nhiên, không yên lòng trả lời cô, “Khi còn bé không cẩn thận bị ngã.”

Nói xong, dường như là lập tức bước về phía trước một bước, tay của cô rơi vào khoảng không.

Lệ Tử Xuyến còn chưa kịp tranh thủ phúc lợi cho mình, Cố Khinh Châu giống như là lửa cháy đến nơi nhanh chóng mặc áo vào, cô thậm chí còn cho là anh cố ý che giấu mình đến nghiêm ngặt, hoàn toàn không cho mắt

của cô có thời cơ ăn chút đậu hũ.

Cô thở dài, im lặng hỏi trời.

Ý định ban đầu của Lệ Tử Xuyến cũng không phải rửa bát, cho nên lại để cho Cố Khinh Châu rửa bát.

Cô ở phòng khách ôn bài, ôn đến một nửa, trong nháy mắt nảy ra một suy nghĩ, rốt cuộc cũng hiểu được vì sao kế hoạch quyến rũ vừa rồi thất bại.

Cô muốn quyến rũ Cố Khinh Châu, vậy thì cô cũng cần cởi quần áo, cô thật là đần, sớm biết vậy đã giội nước lên người mình, sau đó giống như trong tiểu thuyết viết, mặc một chiếc áo sơ mi của Cố Khinh Châu đi ra, không khiến anh bị mê mệt mới là lạ!

Vừa nghĩ đến liền muốn hành động, thừa dịp Cố Khinh Châu vẫn còn trong phòng bếp, Lệ Tử Xuyến hất nước trà lên cái áo lông có trị giá không nhỏ của mình.

“Bạn học Cố, quần áo của em bị ướt, em tới phòng ngủ của anh tìm mấy bộ mặc nha.” Cô thông báo tượng trưng cho nam chủ nhân biết.

Ai ngờ Cố Khinh Châu vừa lau tay vừa đi ra từ phòng bếp: “Đúng lúc hôm trước em ném mấy bộ quần áo bẩn ở chỗ anh, anh đã giặt sạch cho em rồi, phơi khô treo trong phòng ngủ đó, em đi thay đi.”

Trong nháy mắt Lệ Tử Xuyến liền bi phẫn, bình thường cô có thể lười, tại sao hết lần này tới lần khác cô cũng lười vậy, lại để bạn học Cố giặt quần áo giúp cô!

Đáng giận nhất là, anh giặt rồi lại không mang đến ký túc xá của cô!

Đáng tiếc cho cái áo lông cô mới mặc được hai lần...

Lệ Tử Xuyến mặt ủ mày chau trở lại phòng ngủ lần thứ hai, vừa mở tủ quần áo ra, nhìn thấy mấy chiếc áo lông cùng áo khoác của Cố Khinh Châu treo ngay ngắn bên trái, quần áo của cô thì treo gọn gàng bên phải.

Đột nhiên, trong lòng có một cảm giác đã là vợ chồng với anh, nhìn thấy quần áo của nhau chiếm một nửa, trong chớp mắt không biết diễn tả cảm giác ấm áp ấy thành lời.

Thậm chí, đã bắt đầu chờ mong cuộc sống sinh hoạt sau đám cưới cùng với bạn học Cố.

Cố Khinh Châu dọn dẹp xong, rót chén nước ấm đi tới.

Thói quen sống của anh rất nề nếp, trừ phi phòng thí nghiệm xảy ra tình huống gì khẩn cấp hoặc là thí nghiệm không thuận lợi, anh mới có thể bị xáo trộn thời gian làm việc và nghỉ ngơi.

Lệ Tử Xuyến đã cống hiến ly nước của mình cho cái áo lông, bây giờ đúng lúc khát nước, lấy cốc nước trong tay anh đặt bên môi uống một hớp lớn, Cố Khinh Châu có chút bất đắc dĩ.

Chờ cô uống xong mới hỏi: “Ngày mai kiểm tra nốt môn cuối cùng, thi xong có kế hoạch gì không?”

“Anh muốn mời em ăn cơm?” Hai mắt cô sáng lấp lánh hỏi.

Cố Khinh Châu cười một tiếng: “Có thể, em muốn đi đâu ăn?”

“Vẫn là ăn trong nhà là ngon nhất, không có đầu bếp nào làm cơm ngon bằng anh.”

“Cứ như vậy?” Cố Khinh Châu thể hiện rõ là mình nhìn thấu âm mưu nhỏ của cô.

Lệ Tử Xuyến đành phải đầu hàng, ấp úng nói: “Bàn về ngày nghỉ, sẽ phải trả lại ký túc xá. Cho nên em nghĩ... Anh có muốn em chuyển đến ở cùng với anh hay không?”

Ký túc xá của bọn họ bình thường đều là dành cho hai giáo sư ở, nhưng bởi vì những giáo sư dạy học đều ở trọ ở khu bên cạnh, cho nên không ở nhiều trong ký túc xá dành cho giáo sư, bình thường đều là một người ở một phòng.

Cố Khinh Châu biến phòng ngủ trống của anh thành phòng đọc sách, giường cũng để hoang rất lâu rồi.

Vừa nghe thấy yêu cầu này của cô, ban đầu anh rất sửng sốt, nửa ngày sau mới hỏi: “Anh trai em đồng ý rồi hả?”

“Mắc mớ gì đến anh trai em?” Cô có chút kỳ quái.

Cố Khinh Châu nhìn cô một hồi, lắc đầu: “Đã rời nhà hơn một tháng rồi, vẫn nên trở về quan tâm người nhà em hơn đi.”

“Vậy anh thì sao, anh cũng là người nhà của em.” Cảm xúc chia tay sắp đến, Lệ Tử Xuyến cũng không khống chế nổi, mặc dù chỉ là ở xa một chút, cũng không phải là mỗi người ở tận chân trời góc biển, nhưng tưởng tượng thì cô vẫn không nỡ.

Bỗng nhiên cô ôm lấy Cố Khinh Châu: “Nghĩ đến anh lại quay lại cuộc sống một mình, em liền không muốn rời khỏi anh.”

Cố Khinh Châu ôm lấy cô, cười nói: “Cũng không phải là không thấy mặt nữa.”

“A, nếu không thì như vầy.” Cô nghĩ ra một biện pháp, ngẩng đầu từ trong lòng anh lên: “Anh dọn đến biệt thự ở cùng với cha anh được không?”

Nhất thời, giữa lông mày Cố Khinh Châu xuất hiện nếp nhăn: “Anh không muốn.”

Giọng điệu khó chịu, giống trẻ con.  

Lệ Tử Xuyến ôm lấy mặt Cố Khinh Châu, hôn lên môi anh: “Vậy em chuyển tới ở cùng với anh, anh quyết định đi.”

Lông mày Cố Khinh Châu càng nhíu sâu hơn, hiển nhiên là rất xoắn xuýt.

Cuối cùng, vẫn là Lệ Tử Xuyến thỏa hiệp.

Cố Khinh Châu đồng ý với cô, ít nhất là một lần một tuần sẽ về nhà của Cố Liêm ăn một bữa cơm, khi Lệ Tử Xuyến báo tin này cho Cố Liêm, lão mập vui đến phát khóc, một mực nói rằng, thương người con dâu này quả không uổng công.

Thi xong, Lệ Tử Xuyến an phận về nhà mấy ngày, anh cả và Bắc Bắc ra nước ngoài công tác, anh hai thì đã lâu không ở nhà, cô ở với cha mẹ mấy ngày liền không sống được nữa.

Mẹ Lệ từ trong miệng con trai biết được Lệ Tử Xuyến đang yêu đương, thấy Lệ Tử Xuyến mấy ngày nay thân thì ở trong nhà Tào còn lòng thì đang hướng về nhà Hán, liền cảm thán bây giờ nuôi con gái đều là nuôi cho nhà người khác, còn nói, qua mấy ngày nữa cả nhà đông đủ, bảo cô dẫn Cố Khinh Châu tới nhà một chuyến, cũng chính thức gặp mặt cả gia đình luôn.

Giữa trưa vừa ăn cơm xong, Lệ Tử Xuyến dự định đến trường học tìm Cố Khinh Châu, gọi điện thoại cho anh lại không được, anh rất ít khi xảy ra tình huống này, trừ phi có giờ lên lớp, nhưng bây giờ cũng không phải giờ học sinh đi học mà.

Lại qua mười mấy phút nữa, hẳn là Cố Khinh Châu nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của cô, cho nên gửi một tin nhắn.

“Bệnh tình của cậu lại nguy kịch, anh đang ở bệnh viện.”

Đọc tin xong, trong lòng Lệ Tử Xuyến hơi lo lắng, lập tức cầm quần áo nói một tiếng với cha mẹ, đón xe chạy tới bệnh viện. Nửa đường, cô gọi điện thoại cho Cố Liêm, chỉ là không muốn ở thời điểm này Cố Khinh Châu cô đơn bất lực mà thôi.

Chưa đầy một lát sau, xe taxi đã dừng trước cửa bệnh viện, Lệ Tử Xuyến quen thuộc tìm tới phòng bệnh của cậu Cố Khinh Châu, nhưng không thấy anh, chỉ thấy con gái của cậu đang ngồi khóc trên hành lang một mình.

“Tiểu Tĩnh, sao vậy? Anh em đâu?”

Tiểu Tĩnh nghe được âm thanh liền ngẩng đầu, con mắt vẫn còn hồng hồng, nghẹn ngào vài tiếng mới nói: “Anh đi trả tiền, còn mẹ vẫn ở bên trong.”

Lệ Tử Xuyến nhíu mày nhìn cô bé, đau lòng cho nó, đưa tay ôm cô bé vào lòng, cho dù chỉ mới gặp mặt lần thứ hai mà thôi, nhưng lại hoàn toàn không có cách nào coi bọn họ là người xa lạ mà đối đãi, cũng cầu nguyện ở trong lòng, cậu trong phòng bệnh có thể vượt qua cửa ải này.

Tiểu Tĩnh khóc trong lòng cô một lúc, nức nở nói: “Cha em vẫn luôn như vậy, từ nhỏ em đã biết sớm muộn cũng có ngày cha rời chúng em mà đi. Mẹ nói, anh dùng tiền giúp đỡ cha chữa bệnh là để đền ơn, chờ cha... Cha qua đời, anh sẽ không quản chúng em nữa. Chị, chị nói với anh, đừng mặc kệ chúng em có được không?”

Lệ Tử Xuyến biết, chi tiêu của gia đình vẫn luôn do Cố Khinh Châu gánh vác, nếu như anh là loại người lạnh lùng thì đã sớm buông tay mặc kệ rồi. Anh không phải là đền ơn, mà chính là yêu quý người nhà.

“Em yên tâm, anh sẽ không bỏ mặc em, anh rất thương các em.”

Tiểu Tĩnh ngẩng đầu từ trong ngực cô, con mắt đỏ bừng: “Thật ạ? So với việc mất đi cha, em càng sợ mất đi anh hơn.”

Lệ Tử Xuyến giúp cô bé lau nước mắt, gật đầu: “Được rồi, về sau em muốn gặp anh thì đều có thể gọi điện bất cứ lúc nào, hoặc là tới tìm anh ấy. Anh ấy không phải là người ngoài mà là anh trai của em.”

Lệ Tử Xuyến lại an ủi Tiểu Tĩnh một lúc nữa, không bao lâu, Cố Liêm liền dẫn theo hai bảo vệ tới.

“Nhóc con, tình hình sao rồi?”

Lệ Tử Xuyến đứng dậy từ trên ghế: “Cháu cũng không biết, không biết Khinh Châu đi đâu. Bác tới thật đúng lúc, bác giúp cháu trông Tiểu Tĩnh một lúc, cháu đi tìm anh ấy.”

Cố Liêm nhìn về phía Tiểu Tĩnh, đại khái có thể đoán được thân phận của đứa trẻ, gật gật đầu: “Cháu đi đi, nơi này để bác phụ trách.”

Cuối cùng, Lệ Tử Xuyến tìm được Cố Khinh Châu bên ngoài vườn hoa.

Anh ngồi trên ghế, khom người, hai tay nắm lại chống trên trán, không nhúc nhích.

Bước chân Lệ Tử Xuyến dừng lại, sau đó mới đi về phía anh, nhẹ nhàng ngồi cạnh anh. Dường như động tác của cô làm kinh động đến anh, Cố Khinh Châu hơi quay đầu, ánh mắt chỉ đơn giản lướt qua một cái liền biết là ai.

======= tiểu thuyết hay ====== Đọc Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình làm người ta quên đi lo lắng.Tống Thái Tông mỗi ngày đều đọc hai quyển sách Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình, nếu một ngày bận việc triều chính thì ngày hôm sau sẽ đọc gấp đôi.=======Truyện Ngôn Tình  Tổng Tài ====

“Bác sĩ nói thế nào?” Cô nhỏ giọng hỏi.

“Lần này có chút nghiêm trọng, có thể không kiên trì được bao lâu nữa.” Anh vẫn không hề động đậy.

Lệ Tử Xuyến do dự một chút, vươn tay nắm lấy tay anh, cảm giác lạnh buốt khiến cô nhíu mày.

“Bác sĩ đã cố gắng, anh cũng cố gắng, cậu cũng cố gắng, vậy là đủ rồi.”

Anh cười khổ một tiếng: “Thực ra duy trì nhiều năm như vậy, chẳng tốt cho ai cả. Chỉ là chúng ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng từ bỏ, nhất là anh.”

Lệ Tử Xuyến mím môi, nắm thật chặt lấy tay anh.